top
   
 

 
left_vietnamese.htm
Giới thiệu

VPLS Hải Hà

Lĩnh vực hoạt động

Thành viên VLC

Biểu phí / Thanh toán

Liên lạc với chúng tôi !

Tuyển dụng

Q & A

Pháp điển Luật Việt nam
Luật Việt nam

Tin pháp luật

Nghiên cứu - Binh lụận

Thực tiễn hành chính

Thực tiễn xét xử

Giải quyết tranh chấp

Luật quốc tế

Dân sự có yếu tố nước ngoài

Thương mại quốc tế

Điều ước quốc tế

Pháp và Liên minh Châu Âu

Chuyên mục

Hợp đồng

Sở hữu trí tuệ

Thuật ngữ luật

  
Từ bắt đầu bằng
Từ đầy đủ

Luật dân sự có yếu tố nước ngoài


Áp dụng luật hôn nhân gia đ́nh khi giải quyết vụ án có yếu tố nước ngoài
24-08-2005

NGUYỄN THỊ HỒNG LÝ

Tòa án nhân dân tỉnh Quảng Trị

Luật hôn nhân gia đình được Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam thông qua tại kỳ họp thứ 7 Quốc hội khóa 10 ngày 9-6-2000 đã phần nào hoàn thiện các quy định về các quan hệ hôn nhân và gia đình có yếu tố nước ngoài.

Tuy nhiên, thực tiễn áp dụng pháp luật không thể tránh khỏi những vướng mắc mà các điều luật cũng như các văn bản dưới luật chưa hướng dẫn hoặc hướng dẫn chưa cụ thể. Xin nêu một ví dụ để bạn đọc cùng trao đổi.

Bà Lê Hoài Phương hiện đang thường trú tại MARKÍCHEALLÊ 8012681 BERLIN (Cộng hòa Liên bang Đức) có nơi cư trú trước lúc xuất cảnh tại phường 1 thị xã X, xin ly hôn ông Hoàng Đức Vượng, (thường trú tại FRIEDRICH ENGEL RING39 15562 RUDERSDORE BEI BERLIN Cộng hòa liên bang Đức) nơi cư trú trước lúc xuất cảnh của ông Vượng là Hải Phòng Việt Nam.

Theo lời khai của các đương sự, thì bà Lê Hoài Phương và ông Hoàng Đức Vượng kết hôn vào tháng 11/2000 trên cơ sở tự nguyện, có đăng ký kết hôn tại văn phòng Đại sứ quán Việt Nam tại Cộng Hòa Liên Bang Đức. Sau khi kết hôn, vợ chồng chung sống hạnh phúc được hơn 2 năm thì phát sinh mâu thuẫn. Tháng 4 2004, hai người sống ly thân (Đến tháng 7-2004, bà Phương về Việt Nam thăm gia đình và làm đơn xin ly hôn ông Vượng).

Tòa án nhân dân tỉnh Q đã áp dụng Điều 89, khoản 2 Điều 104 Luật hôn nhân và gia đình xử cho bà Lê Hoài Phương được ly hôn ông Hoàng Quốc Vượng.

Bản án sơ thẩm đã có hiệu lực pháp luật. Tuy nhiên xoay quanh việc giải quyết vụ việc này có nhiều quan điểm khác nhau về thẩm quyền giải quyết:

Quan điểm thứ nhất: theo quy định tại khoản 4 điều 100, khoản 2 Điều 104 Luật Hôn nhân và Gia đình thì thẩm quyền giải quyết vụ án này là của Tòa án Cộng hòa Liên bang Đức. Bởi vì: khoản 2 Điều 104 Luật hôn nhân gia đình quy định: Trong trường hợp bên là công dân Việt Nam không thường trú tại Việt Nam vào thời điểm yêu cầu ly hôn thì việc ly hôn được giải quyết theo pháp luật của nước nơi thường trú chung của vợ chồng; nếu họ không có nơi thường trú chung thì theo pháp luật Việt Nam.

Trong vụ án này, tại thời điểm xin ly hôn, hai đương sự đang thường trú tại Cộng Hòa liên bang Đức (ít nhất cũng từ năm 2000 cho đến khi làm đơn xin ly hôn). Mặt khác, nghị quyết 01/2003/NQ/HĐTP ngày 16-4-2003 của HĐTP- TANDTC hướng dẫn áp dụng pháp luật trong việc giải quyết một số loại tranh chấp dân sự, Hôn nhân gia đình, tại mục 2.2 phần II quy định: Đối với trường hợp các bên đều là công dân Việt Nam kết hôn ở nước ngoài, theo pháp luật nước ngoài, nay học về Việt Nam xin ly hôn thì giải quyết theo pháp luật Việt Nam chúng ta cần phải hiểu cụm từ “nay họ về…” nghĩa là họ về thường trú tại Việt Nam mà không phải về thăm gia đình thì mới thuộc thẩm quyền của Tòa án Việt Nam. Còn nếu đương sự đang thường trú tại nước ngoài mà về Việt Nam xin ly hôn thì không thuộc thẩm quyền giải quyết của Tòa án Việt Nam.

Quan điểm thứ hai cho rằng: trong vụ án này, tuy hai đương sự đang thường trú tại nước ngoài nhưng lại sống tại hai nơi khác nhau như: không cùng số nhà, đường phố… Vì vậy, phải xem đây là trường hợp không có nơi thường trú chung nên phải do pháp luật Việt Nam điều chỉnh.

Quan điểm thứ 3 lại cho rằng: Các đương sự kết hôn tại Đại sứ quán nước ta tại Đức và pháp luật áp dụng cho đăng ký kết hôn là pháp luật Việt Nam, khi có yêu cầu ly hôn, đương sự về Việt Nam làm thủ tục xin ly hôn theo pháp luật Việt Nam nhưng không áp dụng ly hôn có yếu tố nước ngoài mà áp dụng các điều luật tại chương 10 về ly hôn để giải quyết.

Tôi đồng tình với quan điểm thứ nhất, bởi không thể xem đây là trường hợp đương sự đã về Việt Nam, hoặc cũng không phải là không có nơi thường trú chung nên không áp dụng pháp luật Việt Nam về điều chỉnh.

Rất mong bạn đọc quan tâm trao đổi và hi vọng rằng Tòa án nhân dân tối cao sớm có hướng dẫn chính thức về vấn đề này.

 

 

 



Các bài mới trong mục này 

Hợp tác trong lĩnh vực pháp luật và tư pháp giữa hai nước Việt Nam và Lào, [15-07-2011]
Hội nghị La Hay về tư pháp quốc tế và khả năng gia nhập của Việt Nam, [31-05-2011]
Người Việt nam ở nước ngoài: đăng kư giữ quốc tịch Việt nam và thông báo nhập quốc tịch nước ngoài, [20-04-2011]
Thủ tục nhận con nuôi Việt nam, [13-04-2006]
Trẻ em Việt nam được người Pháp nhận làm con nuôi: xác định luật áp dụng (Bản án của Ṭa Phúc thẩm Grenoble), [12-04-2006]
Vướng mắc trong việc xét xử án dân sự có yếu tố nước ngoài, [22-12-2005]
Về bài Áp dụng luật hôn nhân gia đ́nh khi giải quyết vụ án có yếu tố nước ngoài, [24-08-2005]
Áp dụng luật hôn nhân gia đ́nh khi giải quyết vụ án có yếu tố nước ngoài, [24-08-2005]
Các bài khác »
Disclaimer: The above information are collected from various sources in internet.We will not be liable for indirect, special, or consequential damages (or any loss of revenue, profits, or data) arising in connection with these news. We are not news publisher or editor.

 

Pháp điển Luật Việt nam
Bạn đọc thân mến

Đây không phải là trang báo điện tử. Tin bài được sưu tầm từ các nguồn khác nhau chỉ nhằm phục vụ việc nghiên cứu và tham khảo.

T́m hiểu thêm
    bottom_e.htm




1998-2011 © Vietlawconsultants.com and Vietlaw.biz / Disclaimer

Sitemap / Sơ đồ Website Phần tiếng Việt / Staff / Email